Sẽ đến lúc, 36 kiểu sẽ là CỰC KỲ nhiều!

Sẽ đến lúc, 36 kiểu sẽ là CỰC KỲ nhiều!

"Em có thấy trước giờ anh nói gì nghiêm túc mà không thực hiện chưa? Bất kể em có đồng ý hay không. Không cần em phải có tình cảm hay yêu anh. Chỉ cần để anh có mặt trong cuộc sống của em, ở bên anh chẳng phải em sẽ an toàn hơn sao? Chí ít thì trước mặt anh em không phải che chắn bản thân và kìm nén trong mệt mỏi."
- Yêu đi rồi khóc | Hamlet Trương. (via heavenlywind)

(via mjnhkata)

"Bây giờ thì làm gì còn cái kiểu tình cảm ấy nữa"

"Ừ"

Lão Hạc thổi cái mồi rơm, châm đóm. Tôi đã thông điếu và bỏ thuốc rồi.
Tôi mời lão hút trước. Nhưng lão không nghe.
- Ông giáo hút trước đi.
Lão đưa đóm cho tôi.
- Tôi xin cụ.
Và tôi cầm lấy đóm, vo viên một điếu. Tôi rít một hơi xong, thông điếu rồi mới đặt vào lòng lão. Lão bỏ thuốc, nhưng chưa hút vội. Lão cầm lấy đóm, gạt tàn, và bảo :
- Có lẽ tôi thôi không chụp film nữa, ông giáo ạ.

Lão đặt xe điếu, hút. Tôi vừa thở khói, vừa gà gà đôi mắt của người say, nhìn lão, nhìn để làm ra vẻ chú ý đến câu nói của lão đó thôi. Thật ra thì trong lòng tôi rất dửng dưng. Tôi nghe câu ấy đã nhàm rồi. Tôi lại biết rằng : lão nói là nói để có đấy thôi ; chẳng bao giờ lão ngừng chụp film đâu. Vả lại, có ngừng thật nữa thì đã sao? Làm quái gì có vài cuộn film mà lão có vẻ băn khoăn quá thế…

Đột nhiên lão bảo tôi:
- Đấy ông xem, lại khan hiếm film rồi. Dễ phải đến hơn 6 tháng đấy. Tôi thì già yếu, chẳng biết còn chụp film được đến lúc nào nữa. Giặc trời già bắt đi lúc nào thì đi lúc đấy thôi.
Rồi lão cười. Khuôn mặt nhăn nhúm của lão biến cái nụ cười thành một thứ gì đó chua chát lắm. Tôi chịu. Biết nói gì với lão bây giờ.

Lão Hạc thổi cái mồi rơm, châm đóm. Tôi đã thông điếu và bỏ thuốc rồi.
Tôi mời lão hút trước. Nhưng lão không nghe.
- Ông giáo hút trước đi.
Lão đưa đóm cho tôi.
- Tôi xin cụ.
Và tôi cầm lấy đóm, vo viên một điếu. Tôi rít một hơi xong, thông điếu rồi mới đặt vào lòng lão. Lão bỏ thuốc, nhưng chưa hút vội. Lão cầm lấy đóm, gạt tàn, và bảo :
- Có lẽ tôi thôi không chụp film nữa, ông giáo ạ.

Lão đặt xe điếu, hút. Tôi vừa thở khói, vừa gà gà đôi mắt của người say, nhìn lão, nhìn để làm ra vẻ chú ý đến câu nói của lão đó thôi. Thật ra thì trong lòng tôi rất dửng dưng. Tôi nghe câu ấy đã nhàm rồi. Tôi lại biết rằng : lão nói là nói để có đấy thôi ; chẳng bao giờ lão ngừng chụp film đâu. Vả lại, có ngừng thật nữa thì đã sao? Làm quái gì có vài cuộn film mà lão có vẻ băn khoăn quá thế…

Đột nhiên lão bảo tôi:
- Đấy ông xem, lại khan hiếm film rồi. Dễ phải đến hơn 6 tháng đấy. Tôi thì già yếu, chẳng biết còn chụp film được đến lúc nào nữa. Giặc trời già bắt đi lúc nào thì đi lúc đấy thôi.
Rồi lão cười. Khuôn mặt nhăn nhúm của lão biến cái nụ cười thành một thứ gì đó chua chát lắm. Tôi chịu. Biết nói gì với lão bây giờ.

Nhiều lúc đến nản với chính cái máu me ảnh ọt của bản thân

buồn hay vui đây ha ha ha ha ha ha ha

đời mà