Lão Hạc thổi cái mồi rơm, châm đóm. Tôi đã thông điếu và bỏ thuốc rồi.
Tôi mời lão hút trước. Nhưng lão không nghe.
- Ông giáo hút trước đi.
Lão đưa đóm cho tôi.
- Tôi xin cụ.
Và tôi cầm lấy đóm, vo viên một điếu. Tôi rít một hơi xong, thông điếu rồi mới đặt vào lòng lão. Lão bỏ thuốc, nhưng chưa hút vội. Lão cầm lấy đóm, gạt tàn, và bảo :
- Có lẽ tôi thôi không chụp film nữa, ông giáo ạ.

Lão đặt xe điếu, hút. Tôi vừa thở khói, vừa gà gà đôi mắt của người say, nhìn lão, nhìn để làm ra vẻ chú ý đến câu nói của lão đó thôi. Thật ra thì trong lòng tôi rất dửng dưng. Tôi nghe câu ấy đã nhàm rồi. Tôi lại biết rằng : lão nói là nói để có đấy thôi ; chẳng bao giờ lão ngừng chụp film đâu. Vả lại, có ngừng thật nữa thì đã sao? Làm quái gì có vài cuộn film mà lão có vẻ băn khoăn quá thế…

Đột nhiên lão bảo tôi:
- Đấy ông xem, lại khan hiếm film rồi. Dễ phải đến hơn 6 tháng đấy. Tôi thì già yếu, chẳng biết còn chụp film được đến lúc nào nữa. Giặc trời già bắt đi lúc nào thì đi lúc đấy thôi.
Rồi lão cười. Khuôn mặt nhăn nhúm của lão biến cái nụ cười thành một thứ gì đó chua chát lắm. Tôi chịu. Biết nói gì với lão bây giờ.

Lão Hạc thổi cái mồi rơm, châm đóm. Tôi đã thông điếu và bỏ thuốc rồi.
Tôi mời lão hút trước. Nhưng lão không nghe.
- Ông giáo hút trước đi.
Lão đưa đóm cho tôi.
- Tôi xin cụ.
Và tôi cầm lấy đóm, vo viên một điếu. Tôi rít một hơi xong, thông điếu rồi mới đặt vào lòng lão. Lão bỏ thuốc, nhưng chưa hút vội. Lão cầm lấy đóm, gạt tàn, và bảo :
- Có lẽ tôi thôi không chụp film nữa, ông giáo ạ.

Lão đặt xe điếu, hút. Tôi vừa thở khói, vừa gà gà đôi mắt của người say, nhìn lão, nhìn để làm ra vẻ chú ý đến câu nói của lão đó thôi. Thật ra thì trong lòng tôi rất dửng dưng. Tôi nghe câu ấy đã nhàm rồi. Tôi lại biết rằng : lão nói là nói để có đấy thôi ; chẳng bao giờ lão ngừng chụp film đâu. Vả lại, có ngừng thật nữa thì đã sao? Làm quái gì có vài cuộn film mà lão có vẻ băn khoăn quá thế…

Đột nhiên lão bảo tôi:
- Đấy ông xem, lại khan hiếm film rồi. Dễ phải đến hơn 6 tháng đấy. Tôi thì già yếu, chẳng biết còn chụp film được đến lúc nào nữa. Giặc trời già bắt đi lúc nào thì đi lúc đấy thôi.
Rồi lão cười. Khuôn mặt nhăn nhúm của lão biến cái nụ cười thành một thứ gì đó chua chát lắm. Tôi chịu. Biết nói gì với lão bây giờ.

Nhiều lúc đến nản với chính cái máu me ảnh ọt của bản thân

buồn hay vui đây ha ha ha ha ha ha ha

đời mà

"Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc, vội buông lơi
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ
Vội vã tìm nhau, vội vã rời"

Cái chết của film

Khi sống những ngày cuối đời mình, bạn cắm những chiếc thẻ nhớ vào máy tính để cố gắng xem lại dữ liệu và chợt nhận ra từ tính đã giết chết nó, bạn sẽ bật khóc vì nhớ những tấm phim, những tấm ảnh mà thời gian khó có thể giết chết được, và bạn sẽ nhận ra rằng bạn không phải là người duy nhất.

8

"Tháng tám rồi kìa, mình hò hẹn đi em
Nghe người ta bảo chuyện hẹn hò tuyệt lắm
Nắm tay người yêu hình như là rất ấm
Chứ chẳng lạnh lùng như tay của người dưng!”…